wap hay, tai game mien phi, tai game hay
Android Java IOS Truyện Nhạc chờ Logo mạng MAILINHQB.APK.VN Tìm kiếm

Tai game mien phi cho điện thoại, tải game hay về máy miễn phí

Apk Store
Kho ứng dụng khổng lồ hỗ trợ 2.5G/3G Cài đặt ngay

8h sáng. Mặt trời đã ngoi cao hơn mặt biển chừng vài gang tay, rắc từng nắm kim tuyến vàng óng ánh, nhờ những con sóng chóng chánh đưa vào bờ. Gió biển mặn mòi mang theo cả tiếng còi tàu ngoài xa kêu “u u” nghe như tiếng con chó sói tru lên réo rắt gọi bạn tình. Chưa đến giờ tàu khởi hành nhưng đã có lác đác một vài khách đưa vé rồi lục đục kéo nhau lên boong.

- Lên tàu chưa mày? – Thằng Reo hỏi rồi nhìn sang phía Dắc.

- Nửa tiếng nữa tàu mới chạy mà, vội gì!

Nói rồi Dắc lại phóng tầm mắt ra ngoài xa, ngắm những cánh hải âu vờn sóng chao liệng. Chỉ ít phút nữa thôi, hắn và Reo sẽ rời xa cái bến Đồ Sơn này, băng băng trên Thái Bình Dương, thám hiểm Đại Tây Dương, chinh phục Ấn Độ Dương để rồi cập bến Quất Lâm phồn hoa với bao điều mới lạ. Phải xa cái vùng biển Đồ Sơn thơ mộng nhộn nhịp này, Dắc cũng buồn lắm! Dân chơi cả nước ao ước đến đây, vậy mà hắn thì lại phải rời đi.

Đồ Sơn nổi tiếng với bãi tắm thơ mộng, với cát trắng, biển xanh, gió lộng; với hải sản nhiều nhan nhản, mực to như cái phản, tôm to như cái bơm, cua to như con rùa, ghẹ to như cây cải bẹ. Ngoài du lịch, vốn vẫn được coi là ngành công nghiệp không khói, thì ở Đồ Sơn còn một ngành khác cũng có thể gọi là công nghiệp không khói, hay còn gọi là ngành công nghiệp khó nói. Cũng phải thôi, tại nó tế nhị quá mà, muốn nói cũng phải nói giảm, nói tránh đi. Đại loại là, ai đến Đồ Sơn muốn được phục vụ hải sản là tôm cua ngao ghẹ hấp luộc nướng xào thì xin mời vào nhà hàng; còn khách nào muốn tự tay móc cua, tự mình tách ngao, chủ động mút sò lông thì xin mời vào nhà nghỉ, nơi giao dịch chính của ngành công nghiệp khó nói.

Chả vậy mà từ xa xưa, các cụ ta đã trải nghiệm thực tế và đúc kết được những câu thơ cô đọng nhất về vùng đất này:

Chưa đi chưa biết Đồ Sơn
Đi rồi mới thấy nó hơn đồ nhà
Đồ Sơn ngọt thịt căng da
Đồ nhà xập xệ, vừa già vừa nhăn
Đồ Sơn chăm sóc ân cần
Đồ nhà hơi tí cằn nhằn thở than
Đồ Sơn thì rất là ngoan
Đồ nhà được cái an toàn mà thôi.

Đồ Sơn tuyệt vời là thế nhưng Dắc vẫn phải dằn lòng rời xa, vì hai lí do: thứ nhất là hàng họ ở Đồ Sơn này hắn đã chơi hết rồi, nên phải vượt biển tới Quất Lâm để khai phá những món hải sản mới; thứ hai, hắn là một nghệ sĩ, mà nghệ sĩ thì luôn thích tìm tòi, khám phá những cái mới. Nói nghệ sĩ thì hơi chung chung, cụ thể hơn thì hắn là họa sĩ, một họa sĩ nghèo.

Hắn nghèo đến nỗi không có tiền học vẽ nên phải tìm mua những quyển truyện tranh Hentai của Nhật rồi âm thầm bắt chước vẽ theo. Cũng vì thế, hắn quyết định phát triển sự nghiệp hội họa của mình theo hướng tranh khỏa thân phi nghệ thuật. Mà nói thật, chỉ có vẽ tranh khỏa thân thì hắn mới thấy hứng thú, mới thấy say mê, mới thấy mình như được sống vì nghệ thuật, chứ còn vẽ mấy cái phong cảnh với tĩnh vật vớ vẩn thì với hắn sao mà vô vị thế. Có mấy lần hắn cũng thử cố vẽ mấy quả bưởi, quả táo nhưng chỉ đưa được vài nét cọ là hắn lại vò nát tờ giấy rồi lao tới vồ lấy quả bưởi ngồi bóc ăn.

Nhưng vẽ khỏa thân thì phải có mẫu nữ, mà mẫu nữ bây giờ rất khó thuê. Nếu mẫu trẻ, tuổi từ 16 đến 22, còn trinh, thì mỗi tiếng cũng phải mấy trăm nghìn, tiền đâu mà kham nổi. Còn mẫu già U50 thì chỉ vài chục nghìn một tiếng thôi, nhưng khó vẽ. Khó vẽ là vì loại mẫu này thường có hai quả mướp lủng lẳng, dài ngoằng trước ngực, nhiều bà còn chảy xuống gần bẹn. Hắn mà vẽ đúng theo mẫu thì ai dám mua tranh của hắn, còn nếu vẽ để cho hai quả mướp đó biến thành hai quả bưởi thì đẳng cấp của hắn chưa đạt tới tầm ấy.

Thế nên hắn ít khi bỏ tiền thuê mẫu mà thường dùng tiền đó để đi chơi gái, sau đó hắn thủ thỉ vào tai mấy em ấy vài lời êm ái để các em ấy giữ nguyên hiện trường, ngồi im cho hắn vẽ. Thường là các em ấy đồng ý, có em thấy hắn vẽ đẹp quá liền xin luôn bức tranh rồi trừ tiền chơi gái cho, có em ngưỡng mộ lại giảm cho nửa tiền. Cứ thế cứ thế, hắn giật gấu vá vai, lấy tài năng để nuôi sở thích, và nhờ sở thích để kích thích tài năng.

Nhưng giờ thì cái đất Đồ Sơn này đã trở nên quá nhỏ bé với những ả cave mà nhắm mắt lại hắn cũng nhớ mặt, quay lưng lại hắn cũng đọc được tên, cũng chỉ ra được nốt ruồi nằm ở mông bên nào, vết lang ben nằm ở khe nào. Làm nghệ thuật nó cũng như mụ vợ ở nhà ấy, khi đã quen thuộc quá, mòn lối rồi thì không còn hứng thú nữa, làm thì vẫn làm nhưng chủ yếu là vì trách nhiệm, chứ thực chất trong lòng đầy sự nhàm chán, nhạt nhẽo. Và đó là lí do sáng nay, hắn và Reo – một đồng nghiệp có cùng đam mê ở dòng tranh khỏa thân phi nghệ thuật, quyết định lên tàu đi Quất Lâm để kiếm tìm nguồn cảm hứng mới.

- Lên tàu đi mày.

Reo nói rồi khoác cái ba lô nhảy lên boong, Dắc cũng lập tức bám theo. Con tàu hú lên từng hồi còi dài hứng khởi rồi rung lên bần bật như bị sặc thuốc lào, từng đám khói dày đặc, khét lẹt phun ra từ miệng cái ống khói đen ngòm. Sau đó, tiếng nổ êm dần, êm dần rồi chỉ còn nghe xình xịch xình xịch rất vui tai, con tàu từ từ rẽ sóng ra khơi…

Thằng Reo leo lên tàu là chui luôn vào khoang, ngả cái ba lô ra ghế, gối đầu lên đó rồi ngủ luôn. Dắc thì chưa muốn ngủ, hắn cứ ngồi chống cằm nghoẹo cổ nhìn ra cửa sổ, ngắm những con sóng rượt đuổi nhau một cách rất vô bổ với bộ mặt rất khắc khổ, và rồi hắn ngủ thiếp đi lúc nào không hay…

Một cơn gió biển thốc vào làm Dắc tỉnh giấc. 12h đêm rồi cơ à? Hắn nhìn xung quanh thấy mọi người trong khoang đều đang ngủ rất say, thằng Reo cũng vậy, vẫn đang chìm trong giấc nồng như một con heo quay. Dắc không muốn ngủ nữa, hắn nhẹ nhàng trèo lên boong tàu để ngắm biển đêm. Đêm đã khuya nên boong tàu vắng lặng không một bóng người. Ánh đèn vàng hiu hắt từ trên cột buồm chiếu xuống chỉ đủ soi cho cái khoang tàu nhỏ bé mà không thể chạm tới được những con sóng mênh mang ngoài xa khiến cho con tàu như đang bay ngoài không gian với bóng tối dày đặc bủa vây.

Bỗng có tiếng động từ phía mũi tàu làm Dắc giật mình. Hắn sửng sốt quay ra và thấy bóng một người con gái đang lồm cồm bám vào lan can rồi đu người trèo lên mũi tàu. Có vẻ như cô ấy đang muốn gieo mình xuống biển để tìm đến cái chết. Lập tức Dắc phi tới, hắn nhảy chồm lên, ôm chặt lấy cô gái rồi ra sức thuyết phục:

- Đừng dại dột thế! Cuộc sống này đáng quý lắm, khó khăn nào cũng có thể vượt qua mà, nghe tôi đi, đừng có làm điều ngu ngốc như vậy…

- Bỏ tôi ra. Đệt, đi đái cái mà cũng không yên.

- Cái gì? Cô leo lên mũi tàu là để đi đái?

- Ừ, chả lẽ đái dưới boong tàu, nó khai mù lên rồi họ chửi bố cho à?

- Khỉ thật! Biết vậy mình kiên nhẫn đợi thêm tí nữa có phải ngon không. Thôi, cô cứ tiếp tục công việc của mình đi, coi như tôi không có ở đây.

Nói rồi Dắc buông cô gái ra rồi nhảy xuống dưới boong, tựa vào lan can, hướng mặt ra ngoài khơi mênh mang với vẻ mặt bàng quang. Cô gái thì có vẻ là đã mót quá rồi nên cũng hối hả giải quyết. Xong việc, cô lại từ từ bám lan can tụt xuống rồi đến đứng gần bên Dắc.

- Anh chàng tốt bụng tên gì?

- Anh là Dắc. Còn em?

- Em là Dâu.

- Thảo nào…

- Thảo nào gì?

- Thảo nào trông em ngọt ngào như một quả dâu tây, nhìn phát là muốn ăn ngay, dù không biết ăn vào thì sẽ ngọt hay là cay.

- Hừm, anh đang tán tỉnh em đó à? Mà nửa đêm, anh còn ra boong làm gì vậy?

- Anh thích ngắm biển đêm. Dù trước mặt chỉ là một màu đen dày đặc nhưng anh vẫn thấy tiếng rì rào của sóng, vẫn nếm được vị mặn của gió, vẫn tan vào được cái bao la của đại dương.

- Hi, anh nói chuyện hay nhỉ! Nhìn cái mặt anh thì không ai tin anh có thể nói ra những câu hay và sâu sắc đến thế…

Rồi cả hai cùng cười vang. Họ cứ thế đứng bên nhau chuyện trò rất lâu, quên cả thời gian, quên cả màn sương đêm đang âm thầm buông xuống, rất tâm đầu ý hợp. Dường như không một ai trong hai người họ muốn cuộc nói chuyện kết thúc để rồi sau đó họ lại phải rời nhau, ai về khoang của người nấy…

…Càng về khuya, những cơn gió biển dường như càng lạnh hơn và mạnh hơn khiến cho cả hai, không ai bảo ai, cứ vô tình xích lại gần nhau. Gần đến nỗi Dắc có thể cảm nhận được bờ vai mềm mại và ấm áp của Dâu rung lên mỗi lần chạm vào vai hắn. Dắc lâng lâng tận hưởng thứ cảm giác nao nao mà hắn đang có, như một thói quen vô thức, hắn đưa tay lên khẽ đặt lên bờ vai của Dâu rồi kéo cô gần lại…

Bất chợt, một tiếng “Uỳnh” vang lên từ khoảng cách rất gần phá tan không gian tĩnh lặng của màn đêm, con tàu rung lên và chòng chành tưởng như sắp lật, tất cả mọi người trên tàu đều bừng tỉnh và gào thét hoảng loạn. Ngay sau đó là ánh đèn pha sáng lóa từ phía ngoài biển rọi thẳng vào. Dù bị chói mắt vì ánh đèn chiếu trực diện nhưng Dắc vẫn lờ mờ nhìn thấy một chiếc tàu khác rất to đang áp sát ngay bên hông tàu của hắn, trên chiếc tàu đó có lố nhố khoảng hơn chục người, ai cũng lăm lăm dao kiếm sáng loáng, và tiếng “Uỳnh” cùng sự rung chuyển vừa rồi được tạo ra bởi chính sự va chạm của hai chiếc tàu. Hắn hoảng hốt quay sang hỏi Dâu:

» Tai Game Teen Teen
» Tai Game BigOne
» Thu thuat Facebook
  1 2 > >>
Chào bạn ! apkmarket.vfun.me là wapsite tai game mien phi cho điện thoại hàng đầu việt nam, Hãy truy cập thường xuyên để tải các game, ứng dụng mới nhất nhé.
Cùng chuyên mục:
Danh Mục
Game HOT
Mộng Tiên Hiệp

Mộng Tiên Hiệp

Bá Chủ Tam Quốc

Bá Chủ Tam Quốc

Hồ Ly Tam Quốc Hồ Ly Tam Quốc
Game nhập vai đề tài Tam Quốc diễn nghĩa phong cách mới nhất trên smartphone. Trở thành một trong những chủ soái cùng 108 danh tướng Tam Quốc kết hợp sự trợ giúp của những mỹ nhân Yêu Cơ để thống lĩnh đội ngũ của mình tham gia những chiến trường khốc liệt nhất để hiệu triệu thiên hạ.
Lục Đại Võ Lâm - Võ Lâm Mobile Đích Thực
Siêu phẩm võ lâm kinh điển siêu khủng nhất trên dế yêu....
Wap hay, wap tai game mien phi, doc truyen ngan
© 2014 Tải Game Android. Tai Game mien phi